Đọc Lời Ai Điếu của Lê Phú Khải

Tôi vừa đọc xong Lời Ai Điếu của Lê Phú Khải.  Đó là những câu chuyện dài của một người phản tỉnh về những nhân vật trong một bộ máy đổ nát, về những cuộc đời đen tối trong một xã hội đen tối — xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.

Lê Phú Khải là một nhà báo xuất thân từ một gia đình cộng sản “nòi”.  Chú ruột ông là Tướng Lê Hữu Qua, từng giữ đến chức vụ Thiếu tướng Công an, Tổng Cục trưởng đầu tiên của Tổng cục Cảnh sát Nhân dân.

Giống như Đèn Cù của Trần Đỉnh, giống như tất cả những dòng sách của những vị phản tỉnh khác. Sách là những câu chuyện xấu xa, đen tối, về những con người méo mó, đen tối của một xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản.

Việc một người phản tỉnh, nhận ra được cái xấu của những điều mà trước đây mình đã thần tượng, đã tôn thờ là điều rất quý.  Viết lại những điều đó thành sách để người sau nhìn lại được một giai đoạn lịch sử của Việt Nam là điều nên làm.  Nhưng dường như đã có một vết xe đổ mà rất nhiều người đã từng sống trong xã hội miền Bắc Cộng sản không thể tránh khỏi, là việc thần tượng hoá Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp.

Tất cả những dòng sách phản tỉnh, từ trước đến nay đều có một lý luận trùng lặp là những người Cộng sản thời chống Pháp thì rất tốt, rất lý tưởng, và những người Cộng sản đang cầm quyền hiện tại chỉ là những con thú đội lốt người.

Tôi cho rằng, tất cả những lý luận đó, cũng chỉ để biện minh cho quá khứ của những vị phản tỉnh, họ cảm thấy rằng cuộc đời của mình dẫu sao cũng có ý nghĩa và hướng đến cái tốt đẹp.  Trong khi, thật sự, những phụng sự cho chế độ Cộng sản là những việc làm của những con người, nếu ngây thơ thì bị phỉnh gạt, và nếu tinh khôn thì đã bất chấp tất cả để đạt đến mục đích của mình.

Những lý luận theo kiểu những người cộng sản ngày xưa tốt, những người cộng sản ngày nay xấu là điều đã được rất nhiều người lập đi lập lại.  Cứ cho rằng những người đi kháng chiến chống Pháp, những người đi theo Việt Minh đều là những người yêu nước, thương dân, thì chúng ta cũng không thể phủ nhận được - Hồ Chí Minh là người đã đội lốt Chủ nghĩa dân tộc để đưa Chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam.  Hồ Chí Minh, với vai trò là người lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam thừa hiểu được vai trò và những điều tốt xấu của nó.  Nhiều người vẫn quả quyết Hồ Chí Minh tốt lắm, những những người đi theo ông ta, và đám hậu duệ của Hồ Chí Minh thì không ra gì, cho nên đất nước Việt Nam mới ra nông nổi như vậy.  Tuy nhiên, chúng ta quên mất rằng, sự khác biệt của một người lãnh đạo, và một người dân thường, là người lãnh đạo phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những lựa chọn sai lầm của mình, và từ đó đưa dân tộc Việt Nam đến bờ vực thẳm.  Trong sách, Lê Phú Khải có nói đến những người Nga đã ví nước Nga Hậu chiến tranh lạnh như một chiến hạm mắc cạn, còn Việt Nam như một chiếc thuyền thúng chẳng biết sẽ trôi về phương nào.

Đọc Lê Phú Khải để chúng ta càng cảm phục được những con người như Nguyễn Chí Thiện.  Để thấy rằng có một lớp thanh niên Việt Nam đã bị cuốn vào làn sóng Cộng sản, nhưng một số rất ít trong họ đã sớm nhận ra được bản chất dối trá và tàn độc của Chủ nghĩa Cộng sản.  Phải là những con người dũng cảm và đại trí, thì mới thấy được bản chất thật của Cộng sản giữa một không khí xã hội hừng hực chống ngoại xâm, nơi mà lòng tin và lòng yêu nước bị lợi dụng đến tận cùng. 

Đăng lại note của một bài viết cũ, của những năm trước khi đọc cuốn Lời ai điếu